Keo bền hơn mật rất nhiều — nó không lên men và không hút ẩm mạnh. Nhưng nó vẫn xuống theo hai cách, và cả hai đều nhận ra được bằng mũi.
Mở thùng ong dú ra thì thấy một khối nâu sẫm dính vào nhau, và người mới gọi tất cả là sáp. Ba thứ đó khác nhau về nguồn gốc, công dụng và giá.
Lượng keo đàn làm được không đều quanh năm, vì nguồn nguyên liệu của nó là nhựa cây — và cây thì có mùa. Đọc được nhịp đó thì thu đúng lúc và không ph
Keo ong được dùng từ rất lâu ở nhiều nơi trên thế giới. Đó là một sự thật lịch sử thú vị — và cũng là chỗ dễ bị dùng làm bằng chứng cho những thứ nó k
Ngâm cồn là dạng phổ biến nhất vì keo tan trong cồn. Phần cơ học thì đơn giản, nhưng có bốn chỗ làm hỏng mẻ mà nhìn bề ngoài không thấy.
Mọi phép thử tại nhà chỉ trả lời được câu hỏi thật hay giả. Có bốn trường hợp keo hoàn toàn thật, qua hết mọi phép thử, mà vẫn không phải thứ nên bỏ t
Hai mẻ keo khác màu nhau không phải dấu hiệu hàng pha. Nó là dấu vết của những cây mọc trong bán kính vài trăm mét quanh cái thùng.
Từ cục keo thô tới sản phẩm đóng chai là một quãng đường có nhiều chỗ hỏng. Bài này đi qua các dạng đang có, và nói rõ dạng nào người nuôi tự làm được
Khoảng cách giữa cái keo ong thật sự làm được và cái người ta quảng cáo là rất rộng. Bài này cố tách ba nhóm đó ra, kể cả khi kết quả không có lợi cho
Hai thứ cùng gọi là keo ong nhưng con ong dùng chúng vào việc khác nhau, và chính sự khác nhau về vai trò đó quyết định mọi thứ còn lại — lượng, cách
Keo thô lấy từ tổ ra luôn lẫn vụn gỗ, mảnh sáp và xác ong. Làm sạch nó không khó, nhưng có mấy bước làm hỏng cả mẻ mà nhìn bề ngoài không thấy.
Keo trong tổ không phải phần thừa — nó đang giữ cho cả cấu trúc đứng được và bịt kín nhà. Lấy đúng chỗ thì đàn không hề hấn, lấy sai chỗ thì mất cả mù
Keo ong dú (propolis) là gì, thu thế nào, dùng ra sao, phân biệt thật giả và giá trị thật của nó so với mật.