
Keo ong bền hơn mật rất nhiều. Nó không lên men — không có đường và nước như mật — và cũng không hút ẩm mạnh.
Nhưng nó vẫn xuống, theo hai cách. Và may là cả hai đều nhận ra được bằng mũi.
Để nóng thì keo mềm nhũn, các mảnh dính lại thành một khối liền.
Nghe như chỉ là chuyện hình thức, nhưng nó có hai hậu quả thật.
Tạp chất bị nhốt vào trong. Vụn gỗ, xác ong, mảnh sáp — những thứ mình đã nhặt công phu — bị bọc lại trong khối keo mềm và không nhặt ra được nữa. Đây là mất mát không hồi lại.
Không còn phân biệt được mẻ. Nếu cất chung nhiều mẻ trong một hũ mà chúng dính thành khối thì mất luôn thông tin mẻ nào từ đâu — thứ đáng giá nhất của mặt hàng này.
Nhận ra thế nào: cục keo là một khối liền không thấy ranh giới giữa các mảnh, và không còn giòn rõ khi để lạnh.
Để hở và phơi sáng lâu ngày thì lớp mặt ngoài đổi màu, khô cứng, và mất mùi.
Mùi là dấu hiệu dễ nhận nhất trong cả hai cách. Keo còn tốt thì ngửi thấy mùi nhựa cây — ấm, hơi hắc, thoảng mùi gỗ và mùi sáp. Keo để lâu hở thì gần như không mùi.
Điều đáng nói: mùi không chỉ là chuyện cảm quan. Nó là thứ bay đi cùng với các thành phần dễ bay hơi — nên mất mùi là dấu hiệu của một thay đổi thật, không phải chuyện thẩm mỹ.
Ba điều kiện, và chúng đơn giản tới mức dễ bỏ qua:
Kín. Hũ có nắp vặn chặt. Hũ hở thì mùi bay và lớp mặt khô cứng.
Tối. Hũ tối màu, hoặc hũ trong nhưng cất chỗ tối. Ánh sáng làm keo xuống nhanh hơn.
Mát. Đây là điều kiện hay bị bỏ qua nhất ở xứ nóng. Để trong bếp, để gần cửa sổ nắng, để trong nhà kho tôn — ba chỗ đó đều là nhiệt.
Ở khí hậu nóng thì ngăn mát tủ lạnh là chỗ đơn giản nhất. Keo lạnh thì cứng và giòn, để ra ngoài một lúc là mềm lại — không có vấn đề gì.
Keo thô đã làm sạch, cất đúng cách, giữ được rất lâu — tính bằng năm.
Dạng ngâm cồn thì phụ thuộc cách làm và cách cất nhiều hơn, và có thêm một yếu tố: cồn bay hơi. Lọ đậy không thật kín thì sau vài tháng dung dịch cô đặc lại và không còn đúng như lúc làm.
Nên với cả hai dạng thì câu hỏi đáng hỏi không phải để được bao lâu mà là cất ở đâu. Cùng một mẻ keo, cất hũ kín chỗ tối mát và cất trên kệ bếp, cho ra hai kết quả rất khác nhau.
Ghi lên hũ: ngày thu, từ vườn nào, mẻ nào.
Nghe vặt nhưng cần thật, vì keo không đổi rõ rệt theo thời gian như mật — nhìn vào hũ thì không biết nó cũ hay mới. Vài tháng sau không ai nhớ nổi.
Và nếu định bán thì thông tin đó là thứ người mua hiểu biết quan tâm nhất. Người bán ghi rõ từng mẻ là người bán đáng tin.
| Cất thế nào | Kết quả |
|---|---|
| Hũ kín, tối, mát | Giữ rất lâu, tính bằng năm |
| Hũ kín nhưng để chỗ nóng | Mềm nhũn, dính thành khối, nhốt tạp chất |
| Hũ hở, để sáng | Mặt ngoài khô cứng, đổi màu, mất mùi |
| Ngăn mát tủ lạnh | Tốt nhất ở xứ nóng |
| Dạng ngâm, lọ không kín | Cồn bay hơi, dung dịch cô đặc lại |
| Trộn nhiều mẻ một hũ | Mất thông tin nguồn gốc |
Không rửa nước. Keo không tan trong nước nên rửa chẳng sạch thêm được gì, mà nước đọng lại trong các kẽ keo thì sinh mốc.
Không trộn keo của tổ mốc vào mẻ chung. Một mẩu từ tổ đã mốc có thể làm hỏng cả hũ. Keo từ tổ mốc thì bỏ, đừng tiếc.
Không pha thêm gì. Thêm mật, thêm dầu, thêm sáp đều làm mẻ keo thành thứ khác — và nếu định bán thì đó là chuyện khác hẳn về mặt trung thực với người mua.
Đây là câu hay gặp, và câu trả lời phụ thuộc cất thế nào chứ không phụ thuộc bao lâu.
Keo cất kín, tối, mát qua vài năm mà vẫn giòn khi lạnh và vẫn còn mùi nhựa — dùng được.
Keo mới vài tháng nhưng đã thành khối liền, không giòn, gần như không mùi — đó là keo đã xuống, dù tuổi còn trẻ.
Nên phép kiểm là ngửi và bẻ thử khi nguội, không phải nhìn ngày ghi trên hũ.
Không. Nó cứng và giòn lại, để ra ngoài một lúc là mềm như cũ. Ở xứ nóng thì đây là cách cất an toàn nhất, và nhiều người nuôi làm vậy.
Được với keo thô nếu hũ kín và không có mùi. Nhưng với dạng ngâm cồn thì nên dùng thuỷ tinh, vì cồn ăn mòn một số loại nhựa.
Làm lạnh cho cứng lại thì vẫn dùng được, nhưng phần tạp chất đã bị nhốt vào trong thì không nhặt ra được nữa. Và nếu là nhiều mẻ dính chung thì thông tin nguồn gốc mất hẳn.
Chuyển sang hũ kín nếu bao bì cũ không kín, ghi ngày mua và nguồn lên hũ, rồi cất chỗ tối mát. Đừng để nguyên túi trên kệ bếp — đó là hai điều kiện xấu cùng lúc.
Ngửi trước — còn mùi nhựa cây ấm là ổn, gần như không mùi thì đáng nghi. Rồi để lạnh và bẻ thử: giòn, vỡ vụn thành mảnh là tốt; chỉ bẹp ra thì hoặc đã chảy vì nhiệt, hoặc lẫn nhiều sáp.
Keo vừa gỡ ra khỏi thùng không bao giờ sạch. Nhưng làm sạch quá tay cũng là một cách làm hỏng nó.
Ngâm cồn là dạng phổ biến nhất vì keo tan trong cồn. Phần cơ học thì đơn giản, nhưng có bốn chỗ làm hỏng mẻ mà nhìn bề ngoài không thấy.
Keo thô lấy từ tổ ra luôn lẫn vụn gỗ, mảnh sáp và xác ong. Làm sạch nó không khó, nhưng có mấy bước làm hỏng cả mẻ mà nhìn bề ngoài không thấy.
Keo ong dú (propolis) là gì, thu thế nào, dùng ra sao, phân biệt thật giả và giá trị thật của nó so với mật.