
Keo vừa gỡ ra khỏi thùng không bao giờ sạch. Trong đó luôn có mùn gỗ, mẩu sáp, xác ong, bụi — vì đàn trét keo lên mặt gỗ và gỡ ra là kéo theo một phần mặt gỗ đó.
Nhưng làm sạch quá tay cũng là một cách làm hỏng nó. Hiểu chỗ dừng mới là phần khó.
Mùn và dăm gỗ — nhiều nhất, nhất là khi gỡ từ mặt ván thô. Đây là lý do nên có bộ phận thu keo rời trong thùng thay vì cạo thẳng từ vách.
Mẩu sáp — lẫn vào là bình thường vì đàn dùng hỗn hợp sáp với nhựa. Tách hoàn toàn thì rất khó, và cũng không cần thiết với phần lớn mục đích.
Xác ong và mảnh vụn của tổ — phần này thì nên bỏ.
Bụi và đất — tuỳ chỗ đặt thùng. Thùng kê sát đất thì nhiều hơn hẳn.
Không có một mức đúng cho mọi người. Chọn mức theo việc mình định làm gì với nó.
Nhặt tay. Trải ra khay, nhặt bỏ dăm gỗ to, xác ong, mảnh vụn nhìn thấy được. Chậm nhưng không cần gì cả và không có rủi ro.
Với người thu lượng nhỏ cho nhà dùng thì mức này thường là đủ.
Làm lạnh rồi tách. Keo ở nhiệt độ thường thì dẻo và dính, rất khó tách khỏi mùn. Để lạnh thì nó giòn ra — đập nhẹ là vỡ vụn, và lúc đó mùn gỗ với keo rời nhau, rây được.
Đây là mẹo đơn giản nhất và hiệu quả nhất mà người mới hay không biết.
Lọc qua dung môi. Mức này dành cho người làm sản phẩm, không phải cho nhà dùng. Nó đòi hiểu biết về loại dung môi, nồng độ và cách xử lý — không nên làm theo hướng dẫn đọc trên mạng, và nếu định làm để bán thì còn liên quan tới quy định về sản xuất.
| Mức | Cần gì | Hợp với |
|---|---|---|
| Nhặt tay | Một cái khay, thời gian | Lượng nhỏ, nhà dùng |
| Làm lạnh rồi rây | Chỗ lạnh, rây | Lượng vừa, muốn sạch hơn |
| Lọc dung môi | Hiểu biết chuyên môn | Người làm sản phẩm |
Đừng đun nóng để lọc. Đây là sai lầm phổ biến nhất vì nó có vẻ hợp lý — nóng thì chảy ra, chảy ra thì lọc được.
Vấn đề là keo ong chứa nhiều hợp chất dễ bay hơi và dễ biến đổi khi gặp nhiệt. Đun lên thì lọc dễ thật, nhưng thứ thu được đã không còn là thứ ban đầu.
Nguyên tắc ngược lại mới đúng: làm lạnh, không làm nóng.
Đừng rửa nước. Nghe thì sạch, nhưng keo không tan trong nước nên rửa không sạch được gì, mà lại đưa ẩm vào. Ẩm là thứ làm keo mốc khi cất.
Đừng cố tách hết sáp. Sáp lẫn trong keo là chuyện tự nhiên của ong dú. Đuổi theo mục tiêu «keo tinh khiết hoàn toàn» ở quy mô nhà thì tốn công mà kết quả không chắc tốt hơn.
Ba kẻ thù, xếp theo mức độ nguy hiểm:
Ẩm — gây mốc, và mốc thì không cứu được. Phải khô hoàn toàn trước khi cất, và hộp phải kín.
Nóng — làm keo chảy dính thành khối và làm mất dần phần dễ bay hơi. Cất chỗ mát, tránh nắng chiếu.
Ánh sáng — nên dùng hộp hoặc lọ tối màu, hoặc cất trong chỗ tối.
Và một việc nhỏ có ích: ghi lại ngày thu và thùng nào ngay khi cất. Sau vài đợt thì không ai nhớ nổi lô nào là lô nào, mà nếu có lô nào khác thường thì cần biết nó từ đâu ra.
Đây là điều người mới hay bất ngờ: phần bỏ đi không nhỏ. Keo thô cân được một lượng, làm sạch xong còn lại ít hơn hẳn — tỷ lệ tuỳ cách thu, thu từ khay rời thì sạch hơn cạo từ vách nhiều.
Biết điều đó thì hiểu vì sao giá keo đã sơ chế cao hơn keo thô nhiều, và cũng biết đường tính khi định bán.
Làm lạnh để tách thì không sao và là cách được dùng nhiều. Nhưng khi lấy ra, để nó về nhiệt độ phòng rồi mới mở hộp — mở ngay lúc còn lạnh thì hơi nước đọng lên bề mặt, và đó chính là ẩm mình đang tránh.
Tuỳ dùng vào việc gì. Nếu định dùng cho người thì nên sạch hơn, và điều quan trọng hơn là gỗ đó phải là gỗ mộc không tẩm hoá chất — mùn từ thùng gỗ đã xử lý mới là vấn đề thật, chứ không phải bản thân mùn gỗ.
Làm lạnh rồi đập, cùng cách như khi tách mùn. Đừng hơ nóng cho mềm để cắt — vừa mất chất vừa dính bết vào dao.
Cất đúng cách — khô, kín, mát, tối — thì giữ được lâu. Nhưng nên dùng trong khoảng thời gian hợp lý thay vì trữ nhiều năm, và kiểm lại định kỳ xem có mùi lạ hay dấu mốc không.
Không nên. Nghiền nhỏ làm tăng diện tích tiếp xúc với không khí, nên nó mất chất và hút ẩm nhanh hơn. Để nguyên cục, khi nào dùng mới chia.
Ba kiểu xuống cấp, ba nguyên nhân khác nhau — và chỉ một trong ba là bỏ hẳn. Biết phân biệt thì đỡ vứt oan.
Keo bền hơn mật rất nhiều — nó không lên men và không hút ẩm mạnh. Nhưng nó vẫn xuống theo hai cách, và cả hai đều nhận ra được bằng mũi.
Ngâm cồn là dạng phổ biến nhất vì keo tan trong cồn. Phần cơ học thì đơn giản, nhưng có bốn chỗ làm hỏng mẻ mà nhìn bề ngoài không thấy.
Keo thô lấy từ tổ ra luôn lẫn vụn gỗ, mảnh sáp và xác ong. Làm sạch nó không khó, nhưng có mấy bước làm hỏng cả mẻ mà nhìn bề ngoài không thấy.
Keo ong dú (propolis) là gì, thu thế nào, dùng ra sao, phân biệt thật giả và giá trị thật của nó so với mật.