
Lượng keo một đàn làm được không đều quanh năm. Điều đó nghe hiển nhiên nhưng ít người nuôi để ý, vì keo không phải thứ đo hằng ngày như mật.
Lý do đơn giản: nguyên liệu của keo là nhựa cây, và cây thì có mùa.
Mùa cây ra chồi. Nhựa ở chồi non và nụ lá là nguồn ong hay lấy nhất. Mùa cây đâm chồi thì nguồn đó dồi dào, và đàn mang về nhiều hơn hẳn.
Mưa. Mưa nhiều thì ong ra ngoài ít, và nhựa đang rỉ ngoài trời cũng bị rửa trôi. Sau một đợt mưa dài thì lượng keo trong tổ thường không tăng mấy.
Cây bị thương. Nhựa rỉ ra nhiều nhất ở chỗ vỏ nứt, cành gãy, vết cắt. Nên sau một đợt tỉa cành trong vườn hoặc sau bão làm gãy cành, nguồn nhựa quanh đó tăng lên — đây là chuyện người nuôi hay nhận ra mà không nối được nguyên nhân.
Nhịp cụ thể thì mỗi vùng mỗi khác, nên bài này không đưa lịch theo tháng — lịch đó phải tự dựng từ chính vườn mình. Nhưng hình dạng chung thì giống nhau ở phần lớn nơi:
Mùa đàn sung, cây ra chồi nhiều — keo nhiều nhất. Đây là mùa đáng thu.
Giữa mùa mưa dài — keo ít, và đàn cũng cần keo để bịt kín nhà chống ẩm. Không thu.
Mùa vùng hết hoa — đàn đang cầm cự, mọi thứ nó làm ra đều cần cho chính nó. Không thu.
Nguyên tắc gộp lại: thu vào mùa đàn đang sung và còn cả mùa dài phía trước, giống nguyên tắc lấy mật.
Không cần đo đạc gì phức tạp. Mỗi lần lấy keo từ khay, ghi lại hai dòng: ngày nào, và rãnh đầy tới đâu — đầy đều, đầy một phần, hay gần như trống.
Sau hai năm thì có một thứ quý hơn mọi bài viết: biết mùa nào vườn mình cho keo nhiều, mùa nào không. Và từ đó biết đặt nhịp lấy cho đúng thay vì lấy theo lịch cố định.
Ghi thêm một dòng nữa thì càng tốt: quanh đó có gì đang ra chồi. Sau vài mùa sẽ thấy sự trùng hợp, và đó là lúc biết cây nào là nguồn nhựa chính của vườn mình — thông tin dùng được khi muốn trồng thêm.
Rãnh đầy đều, keo phủ kín — nguồn nhựa đang tốt và đàn đang mạnh. Lấy được.
Rãnh mới đắp lác đác — hoặc nhịp lấy quá dày, hoặc nguồn nhựa đang cạn. Để thêm và xem lần sau.
Lần này gần như trống trong khi lần trước đầy — đàn đang nói rằng có gì đó đổi. Ba khả năng: nhịp lấy quá dày, mùa nhựa đang xuống, hoặc đàn đã yếu đi. Cái thứ ba đáng kiểm nhất — nhìn dòng ong ra vào và ống sáp ở cửa tổ trước khi đổ cho mùa.
Đây là một mối liên hệ ít ai nghĩ tới nhưng có thật.
Vườn được tỉa cành thì các vết cắt rỉ nhựa trong một thời gian, và đàn ong dú quanh đó có thêm nguồn. Người nuôi có vườn cây có thể tận dụng chuyện này: tỉa cành vào đầu mùa đàn sung thay vì tỉa lúc nào tiện.
Nhưng đừng đi xa hơn mức đó. Cố ý rạch vỏ cây để lấy nhựa cho ong là làm hại cây — vết thương trên thân là đường vào cho nấm và sâu đục, và một cái cây yếu đi thì mất cả nguồn hoa lẫn nguồn nhựa về lâu dài.
Đáng nói riêng vì đây là mùa dễ làm sai nhất.
Mùa mưa là lúc đàn cần keo nhất — để bịt kín mọi khe hở chống ẩm, và ẩm là thứ dẫn tới mốc, mà mốc trong tổ ong dú gần như không chữa được.
Cùng lúc đó thì nguồn nhựa lại ít nhất. Lấy keo vào mùa mưa nghĩa là lấy đi đúng thứ đàn đang cần, vào đúng lúc nó khó kiếm lại nhất.
Trước mùa mưa thì việc nên làm ngược lại: kiểm mái che, kiểm thùng có khe mới không, và để đàn yên.
| Mùa | Nguồn nhựa | Thu hay không |
|---|---|---|
| Đàn sung, cây ra chồi | Nhiều nhất | Thu — mùa chính |
| Sau tỉa cành trong vườn | Tăng tạm thời | Thu được nếu đàn đang mạnh |
| Giữa mùa mưa dài | Ít | Không — đàn cần keo chống ẩm |
| Vùng hết hoa | Ít | Không — đàn đang cầm cự |
| Đàn vừa tách hoặc vừa chuyển | Không liên quan | Không — mọi keo đều đang có nhiệm vụ |
Vài lần, và con số phụ thuộc vùng nhiều hơn phụ thuộc kỹ thuật. Thay vì đặt số lần cố định thì nên đi theo dấu hiệu trên khay — rãnh đầy đều thì lấy, chưa đầy thì để thêm.
Có, vì nguồn cây khác — cây đường phố, cây cảnh, cây trong sân nhà. Lượng thường ít hơn và nhịp cũng khác vườn quê. Đây là một lý do nữa để tự dựng lịch cho chính chỗ mình thay vì theo lịch chung.
Nhóm cây thân gỗ có nhựa hoặc mủ là hướng chung, nhưng nên chọn loại hợp với vùng mình. Cách thực tế nhất là quan sát: buổi sáng đứng gần những cây đang rỉ nhựa quanh vườn xem ong dú có tới không, rồi trồng thêm loại đó.
Giữa và cuối mùa mưa dài, khi thùng ẩm liên tục và đàn đã tiêu bớt dự trữ. Đó cũng chính là lý do không thu keo vào mùa đó — keo là thứ đàn dùng để bịt kín nhà chống ẩm.
Nên, vì càng ít lần mở càng tốt. Mỗi lần mở là một lần vỡ mối keo và đàn mất nhiệt. Gộp các việc vào cùng một lần, làm gọn vào buổi sáng mát, rồi để đàn yên.
Nguyên tắc của khay thu keo ngược với mọi nguyên tắc đóng thùng: thay vì làm thật khít, cố ý tạo ra một cái khe cho đàn đắp vào rồi gỡ ra.
Keo trong tổ không phải phần thừa — nó đang giữ cho cả cấu trúc đứng được và bịt kín nhà. Lấy đúng chỗ thì đàn không hề hấn, lấy sai chỗ thì mất cả mù
Keo ong dú (propolis) là gì, thu thế nào, dùng ra sao, phân biệt thật giả và giá trị thật của nó so với mật.