
Bán lẻ thì phải chia từ khối lớn ra hũ nhỏ. Và mỗi lần chia là một lần đưa không khí — và có thể đưa ẩm — vào.
Làm đúng cách thì giảm được gần hết rủi ro đó.
Chia khi có đơn, đừng chia sẵn để đó. Keo chia nhỏ thì diện tích tiếp xúc với không khí tăng lên, nên mất chất và hút ẩm nhanh hơn khối lớn.
Để nguyên khối cho tới lúc cần là cách bảo quản tốt nhất, và nó không tốn gì.
Chia vào ngày khô ráo. Ngày ẩm thì hơi nước trong không khí đọng vào keo và vào thành hũ ngay trong lúc làm.
1. Làm lạnh khối keo trước. Keo ở nhiệt độ thường thì dẻo và dính, chia ra là bết vào dao và vào tay. Để lạnh thì nó giòn — đập nhẹ là vỡ thành mảnh, chia nhanh và gọn.
Đây là mẹo hiệu quả nhất trong cả quy trình, và nhiều người vẫn hơ nóng cho mềm — cách đó vừa làm mất phần dễ bay hơi vừa dính bết.
2. Để về nhiệt độ phòng rồi mới mở. Đây là bước hay bị bỏ qua và nó quan trọng ngang bước trên.
Mở hộp khi keo còn lạnh thì hơi nước đọng lên bề mặt — tức là vừa tự thêm ẩm vào đúng thứ mình đang chống.
Cách gọn: lấy ra, để một lúc cho hết lạnh, rồi mới mở và chia.
3. Chia nhanh, đóng kín ngay. Đừng để hũ đã mở nằm chờ trong lúc mình làm hũ khác.
Ba tiêu chí, theo thứ tự quan trọng:
Nắp vặn kín thật. Nắp gài hoặc nắp lỏng thì không đủ — keo hút ẩm và ẩm là thứ gây mốc.
Khô hoàn toàn trước khi cho keo vào. Không phải khô sờ được mà khô thật. Hũ vừa rửa xong còn ẩm đủ làm hỏng cả phần bên trong.
Tối màu, hoặc cất chỗ tối. Ánh sáng làm mất dần phần dễ biến đổi.
Thuỷ tinh an toàn nhất vì không ám mùi. Nhựa thì phải là loại dùng cho thực phẩm và còn mới — nhựa xước giữ mùi và giữ bẩn trong vết xước.
Và đừng dùng lại hũ đã từng đựng lô bị mốc.
| Việc | Nên | Đừng |
|---|---|---|
| Thời điểm chia | Khi có đơn, ngày khô ráo | Chia sẵn để đó |
| Trước khi chia | Làm lạnh cho giòn | Hơ nóng cho mềm |
| Khi lấy ra | Để hết lạnh rồi mới mở | Mở lúc còn lạnh |
| Hũ | Nắp vặn, khô hẳn, tối màu | Nắp gài, hũ còn ẩm |
| Kích cỡ | Nhỏ, vừa một đợt dùng | Hũ lớn cho người mới |
| Nghiền nhỏ | Để nguyên mảnh | Nghiền mịn cho gọn |
Với người mua lần đầu thì hũ nhỏ hơn hũ lớn, vì ba lý do:
Mức tiền thấp để họ thử.
Dùng hết nhanh nên ít rủi ro xuống cấp ở nhà họ.
Và quan trọng nhất: mở ra vào ít lần hơn — mỗi lần mở là một lần đưa không khí và có thể đưa ẩm vào.
Khách quen mua đều thì bán hũ lớn hơn, nhưng vẫn nên dặn họ chiết ra một hũ nhỏ để dùng hằng ngày.
Ghi ngay lúc đóng, đừng để sau:
Ngày thu và nơi thu.
Mã lô ứng với sổ ở nhà. Nếu một hũ gặp vấn đề thì truy ngược được nó thuộc mẻ nào, thùng nào — thay vì phải thu hồi cả đợt.
Cách bảo quản — khô, kín, mát, tránh ánh sáng. Với keo ong thì lời dặn này thật sự cần chứ không phải ghi cho có.
Tên và số điện thoại của mình. Nhiều người ngại, nhưng đây lại là thứ tạo niềm tin nhất.
Và đừng ghi công dụng chữa bệnh hay liều lượng — không có cơ sở, và ở nhiều nơi thì đó còn là chuyện pháp lý.
Bọc riêng từng hũ, chèn kín mọi khoảng trống. Lắc thử kiện — nghe có tiếng động là chèn chưa đủ.
Tránh gửi vào đợt nắng gắt và đừng để kiện nằm ở bến qua đêm. Nóng làm keo chảy dính thành khối và mất dần phần dễ bay hơi.
Đừng bỏ đá vào kiện — đá tan thành nước, làm ướt nhãn và hộp.
Nhắn trước cho người nhận để họ lấy ngay chứ không để kiện phơi ngoài cửa.
Bán được, nhưng dặn họ chiết ra một hũ nhỏ để dùng hằng ngày và đậy kín phần còn lại. Nói rõ lý do thì họ làm — và hũ hỏng ở nhà họ thì cuối cùng vẫn là chuyện của mình.
Lúc nào cũng được miễn là nhất quán giữa các lần, nhưng cân lúc còn lạnh thì gọn hơn vì keo không dính vào cân. Lau cân bằng một ít dầu ăn nếu bị dính.
Có người làm và nó chặn được không khí tốt. Nhưng phải chắc keo đã khô hoàn toàn trước — hút chân không mà còn ẩm bên trong thì chỉ nhốt ẩm lại.
Dùng một ít dầu ăn để lau — nước và xà phòng gần như không ăn thua. Và làm lạnh trước khi chia thì phần lớn chuyện dính không xảy ra.
Gom riêng, ghi rõ là phần vụn, và cất cùng điều kiện. Đừng trộn vào lô mới — vụn có diện tích tiếp xúc lớn nên xuống cấp nhanh hơn, trộn vào là kéo cả lô theo.
Ba kiểu xuống cấp, ba nguyên nhân khác nhau — và chỉ một trong ba là bỏ hẳn. Biết phân biệt thì đỡ vứt oan.
Keo vừa gỡ ra khỏi thùng không bao giờ sạch. Nhưng làm sạch quá tay cũng là một cách làm hỏng nó.
Keo bền hơn mật rất nhiều — nó không lên men và không hút ẩm mạnh. Nhưng nó vẫn xuống theo hai cách, và cả hai đều nhận ra được bằng mũi.
Ngâm cồn là dạng phổ biến nhất vì keo tan trong cồn. Phần cơ học thì đơn giản, nhưng có bốn chỗ làm hỏng mẻ mà nhìn bề ngoài không thấy.
Keo thô lấy từ tổ ra luôn lẫn vụn gỗ, mảnh sáp và xác ong. Làm sạch nó không khó, nhưng có mấy bước làm hỏng cả mẻ mà nhìn bề ngoài không thấy.
Keo ong dú (propolis) là gì, thu thế nào, dùng ra sao, phân biệt thật giả và giá trị thật của nó so với mật.