
Nhìn một thùng ong dú thì thứ dễ nhận ra nhất là cái ống nhô ra ở cửa tổ — một đoạn ngắn, hơi loe, màu từ vàng nâu tới sẫm gần đen.
Và đó cũng là thứ người mới hay cạy đi, vì nhìn giống rác bám vào thùng.
Cùng vật liệu với cả cái tổ: sáp do đàn tiết ra trộn với nhựa cây chúng gom về.
Đó là lý do nó có màu và mùi của keo ong, và cũng là lý do màu của nó khác nhau theo vùng — cây quanh vườn khác nhau thì nhựa khác nhau.
Ong mật không có bộ phận này. Cửa tổ của chúng là một khe thẳng, và keo chỉ được trét ở rìa để bịt khe hở.
Thu hẹp lối vào. Cửa nhỏ thì ít quân canh cũng giữ được — quan trọng với đàn vài nghìn con.
Tạo một đoạn hành lang. Thứ lạ muốn vào phải đi qua một đoạn hẹp, và ở đó đàn chặn được.
Giữ ổn định bên trong. Cửa hẹp thì gió lùa ít, nhiệt và ẩm đỡ đổi theo bên ngoài.
Với một số loài thì đóng mở được theo giờ — hẹp lại vào ban đêm, mở ra khi trời sáng.
Cạy đi là phá cửa nhà của đàn, và hậu quả đến ngay:
Cửa rộng hoác thì khó canh, và kiến vào dễ hơn hẳn.
Đàn phải dồn sức xây lại thay vì nuôi lứa và gom mật.
Và nếu bị cạy nhiều lần thì đàn có thể bỏ đi.
Đây là một trong ba việc nên dặn mọi người mua tổ lần đầu, cùng với «đừng mở thùng xem» và «đừng dời chỗ». Dặn miệng thì họ quên — viết vào tờ giấy kèm theo tổ.
Đây là kỹ năng quan sát hữu ích, vì nó cho biết tình trạng đàn mà không cần mở thùng.
Ống gọn gàng, còn mới, không nứt vỡ — đàn đang chăm sóc cửa nhà nó. Dấu hiệu tốt.
Có vài con đứng ở miệng ống, quay đầu ra ngoài — đàn đang gác. Bình thường và tốt.
Ống được đắp to ra qua nhiều tháng — đàn đang lên.
Ống gãy, nứt, mà không ai sửa — đàn đang yếu, hoặc thiếu quân, hoặc thiếu vật liệu. Đây là dấu hiệu nặng.
Ống bị bịt gần kín — có thể đàn đang thu hẹp để phòng thủ, hoặc đang có chuyện. Đáng hỏi người có kinh nghiệm.
Cửa trống trơn không có gì — hỏi người bán xem có phải họ vừa gỡ đi không.
| Nhìn thấy | Nghĩa là |
|---|---|
| Ống gọn, còn mới | Đàn đang chăm cửa — tốt |
| Vài con gác ở miệng | Bình thường, đàn khoẻ |
| Ống to dần qua các tháng | Đàn đang lên |
| Ống gãy không được sửa | Đàn yếu — dấu hiệu nặng |
| Ống bịt gần kín | Đang phòng thủ hoặc có chuyện |
| Cửa trống trơn | Hỏi xem có ai vừa gỡ không |
Về mặt vật liệu thì đó đúng là keo. Nhưng không nên lấy, vì hai lý do:
Đó là cấu trúc đang dùng, không phải phần dư. Lấy đi là buộc đàn xây lại từ đầu.
Lượng rất ít so với thiệt hại gây ra.
Muốn thu keo thì đặt một thanh hoặc khay rời bên trong thùng, ở nơi đàn hay trét. Lấy ra nguyên khối mà không động tới tổ — đó mới là cách đúng.
Hay gặp nhất lúc gỡ băng keo bịt cửa sau chuyến chở. Băng keo dán vào miệng ống, giật mạnh là kéo theo cả đoạn ống.
Cách tránh: bảo người bán bịt cửa bằng lưới hoặc vải màn, không bằng băng keo. Vừa thoáng khí vừa gỡ ra dễ.
Nếu đã lỡ làm hỏng thì để yên — đàn tự xây lại nếu còn đủ sức. Đừng cố vá hay bịt gì thêm vào.
Khác nhau theo loài và theo đàn, nên đừng so hai thùng khác loài với nhau. Cái đáng theo dõi là ống của chính thùng đó thay đổi thế nào qua thời gian.
Đừng lau chùi ở cửa tổ. Việc cần làm là cắt đường kiến ở chân thùng — bát nước, dọn cỏ và cành chạm thùng. Đàn tự lo phần cửa.
Mưa tạt thẳng vào mặt có cửa tổ thì không tốt, nhưng vấn đề không nằm ở cái ống mà ở hướng thùng và mái che. Dựng tấm chắn phía mưa hay tạt, đừng xoay thùng.
Nhìn xem nó gọn và còn mới không, có con nào gác ở miệng không. Đây là một trong năm thứ đọc được từ ngoài mà không cần xin mở thùng.
Trong những ngày đầu thì chưa. Đàn vừa qua một chuyến chở và đang ổn định lại. Cái đáng lo là sau vài tuần vẫn chưa thấy chúng sửa sang gì ở cửa.
Không phải phép thử chính xác, nhưng là thứ dùng được ngay và bắt được những cái sai rõ ràng nhất. Điều kiện là biết cái gì bình thường.
Keo trong thùng không phải do ong tạo ra. Nó là nhựa cây được gom về rồi trộn lại — và biết chúng lấy từ đâu thì hiểu vì sao keo mỗi vườn một khác.
Mở thùng ong dú ra thì thấy một khối nâu sẫm dính vào nhau, và người mới gọi tất cả là sáp. Ba thứ đó khác nhau về nguồn gốc, công dụng và giá.
Hai mẻ keo khác màu nhau không phải dấu hiệu hàng pha. Nó là dấu vết của những cây mọc trong bán kính vài trăm mét quanh cái thùng.
Với ong mật, keo ong là thứ phụ dùng để trám khe. Với ong dú thì gần như cả cái tổ làm bằng nó — và đó là lý do keo của loài này khác hẳn về cả lượng
Keo ong dú (propolis) là gì, thu thế nào, dùng ra sao, phân biệt thật giả và giá trị thật của nó so với mật.