
Mở một thùng ong dú lần đầu, thứ gây bất ngờ không phải mật mà là độ dính. Mọi thứ bên trong gắn với nhau và gắn vào vách thùng bằng một chất dẻo màu nâu sẫm tới gần đen, kéo ra thành sợi, bám vào tay rất khó rửa.
Đó là keo ong. Và với ong dú thì nó không phải một chi tiết phụ — nó là vật liệu xây dựng chính của cả cái tổ.
Nguyên liệu gốc là nhựa cây. Ong thợ đi kiếm ở chỗ cây bị thương, chồi non, nụ lá, chỗ vỏ nứt chảy nhựa. Nó gặm một mẩu, vo lại, giắt vào chân sau đúng cái giỏ dùng để chở phấn, rồi mang về.
Về tới tổ thì nhựa thô chưa dùng được ngay. Đàn nhào nó với sáp do chính ong tiết ra, thêm dịch tiết của ong, nhào tới khi thành một chất dẻo có độ dính và độ đàn hồi phù hợp. Chất đó mới là thứ đem đi xây.
Vì nguyên liệu là nhựa của cây mọc quanh tổ nên keo mỗi vùng mỗi khác — khác màu, khác mùi, khác độ cứng. Keo lấy ở vùng nhiều cây có nhựa thơm thì mùi rõ; vùng khác thì nhạt hơn. Đây là điều người mua keo hay thắc mắc khi thấy hai mẻ không giống nhau, và nó là chuyện bình thường chứ không phải dấu hiệu hàng pha.
Xây cả cấu trúc tổ. Đây là khác biệt lớn nhất so với ong mật. Ong mật xây bánh tổ bằng sáp thuần, còn ong dú xây gần như mọi thứ bằng sáp đã trộn nhựa — các bọng mật hình trứng, các ô ấu trùng, các cột chống đỡ giữa chúng. Tổ ong dú vì vậy dai và dẻo chứ không giòn như bánh sáp ong mật.
Trám mọi khe hở. Đàn bít kín từng đường nứt trên vách thùng. Đây là công việc thường trực, và là lý do một cái thùng đóng hở bắt đàn tốn rất nhiều sức — nhựa cây phải đi kiếm về từng mẩu một.
Làm cửa tổ. Cái ống nhô ra ở miệng tổ, hẹp vừa đủ một hai con qua lọt, là công trình phòng thủ làm bằng keo. Chiều tối đàn bịt kín ống lại, sáng ra mở. Người mới thấy lạ hay cạy đi, và cạy xong là mở toang cửa nhà cho kiến.
Bọc kín vật lạ. Một con thằn lằn hay con chuột nhỏ chui vào tổ mà chết trong đó thì đàn không khiêng ra nổi. Nó bọc kín lại bằng keo. Xác nằm trong đó hàng năm trời mà không thối, không sinh giòi, không lây bệnh cho đàn — chính khả năng kháng khuẩn của keo làm được việc đó, và đó cũng là lý do người ta quan tâm tới chất này.
| Keo ong dú | Keo ong mật | |
|---|---|---|
| Vai trò trong tổ | Vật liệu xây dựng chính | Chất trám phụ |
| Tỉ lệ trong tổ | Rất cao | Thấp |
| Kết cấu | Dẻo, dai, kéo sợi | Cứng giòn hơn khi nguội |
| Màu | Nâu sẫm tới gần đen, tuỳ vùng | Vàng nâu tới nâu đỏ |
| Thu hoạch | Khó tách khỏi cấu trúc tổ | Dễ hơn, có lưới thu chuyên dụng |
| Sản lượng mỗi đàn | Ít, vì đàn nhỏ | Nhiều hơn, vì đàn đông |
Điểm cần rút ra từ bảng: keo ong dú chiếm tỉ lệ cao trong tổ nhưng tổng lượng thu được vẫn ít, đơn giản vì đàn ong dú chỉ vài trăm tới vài nghìn con trong khi đàn ong mật vài chục nghìn. Đây là chỗ hay bị hiểu nhầm theo hướng ngược lại.
Ba lý do cộng lại, và không lý do nào là chuyện làm giá.
Lượng thu được ít, vì đàn nhỏ và vì phần lớn keo đang làm nhiệm vụ giữ cái tổ — lấy quá tay là hại đàn.
Thu rất mất công. Không có lưới thu chuyên dụng như với ong mật, vì keo ong dú nằm lẫn trong chính cấu trúc tổ. Thu nghĩa là nhặt phần thừa ở khe, ở mép, hoặc đặt sẵn khay cho đàn đắp vào rồi gỡ ra.
Và sơ chế cũng mất công: keo thô luôn lẫn vụn gỗ, mảnh sáp, xác ong, phải làm sạch trước khi dùng.
Keo ong là chất được nghiên cứu nhiều, và cũng là chất bị quảng cáo quá tay nhiều. Khoảng cách giữa hai thứ đó rất rộng.
Bài này mô tả keo ong dú là gì và ong dùng nó làm gì — những thứ quan sát được trong tổ. Còn chuyện nó có tác dụng gì với sức khoẻ người, dùng liều nào, cho ai, trong trường hợp nào thì phải hỏi nhân viên y tế, không nên quyết theo bài viết trên mạng kể cả bài này. Riêng người có tiền sử dị ứng với sản phẩm từ ong thì cần đặc biệt thận trọng.
Không. Sáp là chất ong tiết ra từ tuyến trên bụng. Keo là nhựa cây ong mang về rồi nhào với sáp và dịch tiết. Ở tổ ong dú thì hai thứ này gần như luôn ở dạng đã trộn nên khó tách rời, và đó là lý do nhiều người gọi chung — nhưng về bản chất thì nguồn gốc khác nhau.
Không. Màu phụ thuộc loại nhựa cây đàn kiếm được ở vùng đó, từ nâu sẫm tới gần đen đều là màu bình thường. Hai mẻ khác màu nhau là chuyện thường gặp ngay trong cùng một trại, khác mùa hoặc khác thùng.
Có, nếu lấy quá tay hoặc lấy của đàn chưa đủ mạnh. Keo trong tổ đang làm nhiệm vụ giữ cấu trúc và bịt kín nhà; lấy đi thì đàn phải đi kiếm nhựa về làm lại, tốn công và tốn quân. Nguyên tắc là chỉ lấy phần thừa ở đàn mạnh, không cạo vào phần đang giữ tổ.
Nước với xà phòng thường rất khó ra vì keo không tan trong nước. Cách phổ biến là xoa dầu ăn hoặc cồn cho keo mềm ra rồi rửa lại bằng xà phòng. Đây cũng là dấu hiệu cho thấy keo thật — thứ rửa sạch dễ dàng bằng nước thì đáng nghi.
Được, và đây là nguồn keo không hại đàn nào cả. Tổ cũ của đàn đã bỏ đi, hoặc phần tổ vỡ ra khi chuyển thùng, đều gỡ được keo. Chỉ cần chắc đàn cũ không chết vì mốc — keo dính mốc thì bỏ.
Keo ong dú (propolis) là gì, thu thế nào, dùng ra sao, phân biệt thật giả và giá trị thật của nó so với mật.