
Nhà có vườn rộng thì nuôi được cả hai — ong dú gần nhà, ong mật cuối vườn. Nhiều nhà đang làm vậy, và họ là người thấy rõ nhất khác biệt giữa hai thứ keo.
Không phải qua bảng so sánh, mà qua công bỏ ra mỗi lần thu.
Quy trình gọn tới mức gần như không phải nghĩ.
Đặt một tấm lưới mắt nhỏ lên trên khung cầu. Đàn coi mỗi mắt lưới là một khe cần trám và trám đầy. Vài tuần sau nhấc lưới ra, bỏ vào ngăn đá cho giòn, bẻ nhẹ — keo rơi ra thành mảnh.
Sạch, nhanh, và không đụng gì tới tổ. Cầu vẫn nguyên, đàn không bị xáo trộn.
Lượng thu được cũng khá, vì đàn ong mật có vài chục nghìn con và keo với chúng là chất trám dùng khá rộng rãi.
Không có lưới nào dùng được, vì keo ong dú nằm trong cấu trúc chứ không nằm ngoài như ong mật. Tấm lưới đặt giữa khoang thì với đàn là một vật cản — nó gắn vào cấu trúc, gỡ ra thì kéo theo mối gắn của tổ.
Cách chạy được là khay gỗ có rãnh nông, đặt sát mặt trong, thường ngay dưới nắp. Với đàn thì đó vẫn là vách nhà, chỉ là vách có rãnh — nên nó trám đầy rãnh như trám mọi khe khác.
Chờ lâu hơn: vài tháng chứ không phải vài tuần. Và lượng ít hơn hẳn, vì đàn chỉ vài trăm tới vài nghìn con.
Gỡ thì cũng làm lạnh cho giòn rồi nạy — nhưng nạy thành mảng chứ không rơi ra thành mảnh như lưới.
Nhịp thu. Bên ong mật thu được đều theo vụ. Bên ong dú thì phải đi theo dấu hiệu — rãnh đầy thì lấy, chưa đầy thì để thêm — và nhịp đó thay đổi theo mùa nhựa cây.
Độ sạch. Keo từ lưới ong mật gần như không lẫn gì. Keo từ khay ong dú sạch hơn keo cạo vách nhiều nhưng vẫn lẫn chút sáp — vì bản thân keo ong dú là hỗn hợp nhựa với sáp.
Mức phải cân nhắc. Bên ong mật thì đặt lưới gần như không có hại gì đáng kể. Bên ong dú thì phải chọn đàn — chỉ đặt khay ở đàn mạnh và đã ở yên một chỗ hơn một năm, vì với đàn trung bình thì phần keo đó lẽ ra nên để nó dùng.
Đây là việc quan trọng nhất với người nuôi cả hai, và nó dễ bị bỏ qua vì tiện.
Keo ong mật và keo ong dú trộn lẫn thì không tách ra được — cả hai đều là keo thật, đều giòn khi lạnh, đều tan trong cồn. Không phép thử tại nhà nào phân biệt được.
Nên phải tách từ đầu: thu riêng, đựng riêng, ghi nhãn riêng ngay tại chỗ. Đừng để hai khay vào cùng một thau rồi tính sau.
Với người bán thì điều này còn quan trọng hơn: keo ong dú hiếm hơn nhiều, nên trộn lẫn — dù vô ý — là bán thứ không đúng như mình nói. Và một lần như vậy thì không sửa được bằng lời giải thích.
Làm được, và không xung đột gay gắt như người ta tưởng — hai loài kiếm ăn ở tầng hoa hơi khác nhau.
Nhưng có hai điều cần chú ý:
Đặt cách nhau đủ xa. Để lúc thao tác với đàn ong mật — mở thùng, dùng khói — không làm động đàn ong dú. Và đừng để cửa tổ hai loài quay vào nhau.
Không dùng khói gần đàn ong dú. Khói cần cho ong mật nhưng với ong dú thì vừa không cần vừa có hại — nó làm đàn hoảng và bám vào khoang tổ.
| Keo ong mật | Keo ong dú | |
|---|---|---|
| Dụng cụ thu | Lưới mắt nhỏ trên khung cầu | Khay gỗ có rãnh, sát mặt trong |
| Chờ bao lâu | Vài tuần | Vài tháng |
| Nhịp thu | Đều theo vụ | Theo dấu hiệu trên khay |
| Gỡ keo | Làm lạnh rồi bẻ, rơi thành mảnh | Làm lạnh rồi nạy thành mảng |
| Độ sạch | Gần như không lẫn gì | Lẫn chút sáp — vốn là hỗn hợp |
| Phải chọn đàn không | Ít phải cân nhắc | Chỉ đàn mạnh, đã ở yên hơn một năm |
| Lượng mỗi đàn | Nhiều hơn | Ít hơn hẳn |
Ngoài việc có hai dòng sản phẩm, còn một thứ ít ai nói: hiểu con ong dú rõ hơn.
Ai đã quen ong mật rồi chuyển sang ong dú thường mang theo cách nghĩ cũ — tìm bánh tổ phẳng, tìm chỗ đặt tấm chắn chúa, tính chuyện quay mật. Và mỗi lần nhận ra ong dú làm khác là một lần hiểu thêm vì sao nó khác.
Khác biệt gốc thì gọn: ong mật xây bằng sáp thuần và dùng keo để trám; ong dú xây bằng sáp trộn nhựa và không có sáp thuần nào cả. Mọi khác biệt về thu keo, thu mật, chia đàn đều suy ra từ đó.
Được, nhưng phải đựng riêng và ghi nhãn ngay tại chỗ, đừng để tính sau. Và nên làm bên ong dú trước — nếu làm bên ong mật trước thì người và dụng cụ còn ám mùi khói, mà ong dú rất nhạy với mùi lạ.
Được về mặt vật lý, nhưng không nên — khay còn dính keo của loài kia, và nếu định bán thì đó là nguồn lẫn. Giữ riêng dụng cụ cho từng loài là cách đơn giản nhất.
Tách hẳn, và nói rõ đâu là loại nào. Keo ong dú hiếm hơn nên giá khác; gộp lại thì hoặc thiệt cho mình hoặc không đúng với người mua. Người mua hiểu biết sẽ hỏi, và trả lời được là điểm cộng.
Nếu đặt cách nhau đủ xa thì không đáng kể — hai loài kiếm ăn ở tầng hoa hơi khác nhau. Rủi ro thật là ở thao tác: dùng khói và mở thùng ong mật gần đàn ong dú thì làm nó bị động.
Không. Mỗi loài có cách chăm khác hẳn, và người mới nuôi cùng lúc hai thứ thì dễ đem cách của loài này áp cho loài kia. Nuôi một loài qua trọn một năm rồi hãy thêm.
Cùng gọi là thu keo nhưng gần như mọi thao tác đều khác. Và mấy thói quen mang sang từ nghề cũ lại là thứ hại nhất.
Không phải vì chúng chăm hơn. Lý do nằm ở chỗ chúng xây tổ bằng thứ khác — và điều đó đảo ngược luôn thứ tự mật với keo trong nghề.
Người nuôi ong mật có một dụng cụ rất tài tình để thu keo, và nó không hoạt động với ong dú. Lý do nằm ở chỗ hai loài đặt keo ở đâu trong tổ.
Hai thứ cùng gọi là keo ong nhưng con ong dùng chúng vào việc khác nhau, và chính sự khác nhau về vai trò đó quyết định mọi thứ còn lại — lượng, cách
Keo ong dú (propolis) là gì, thu thế nào, dùng ra sao, phân biệt thật giả và giá trị thật của nó so với mật.