
Cùng gọi là thu keo, nhưng gần như mọi thao tác đều khác. Và mấy thói quen mang sang từ nghề ong mật lại là thứ hại nhất.
Ở ong mật, keo nằm ở những chỗ đàn coi là điểm yếu: khe hở, mối nối, viền nắp. Nó là vật liệu phụ — cấu trúc tổ làm bằng sáp.
Nên thu keo ong mật là gỡ phần trét thêm ở rìa, và cấu trúc tổ không bị động.
Ở ong dú, keo là vật liệu chính của cả cái tổ. Vách ngăn, bọng chứa, ống ở cửa — tất cả.
Hệ quả: không có ranh giới rõ giữa «phần trét thêm» và «phần tổ». Cạo vách là cạo vào chính cái tổ.
Lưới thu keo. Ở nghề ong mật, tấm lưới đặt trên đỉnh cho đàn trét kín rồi làm lạnh và bẻ ra là cách chuẩn.
Với ong dú thì không dùng được: cấu trúc tổ khác hẳn, kích thước khác, và đàn trét theo cách khác. Nhiều người mang lưới sang thử rồi bỏ.
Thay bằng một thanh hoặc khay gỗ rời đặt ở nơi đàn hay trét — lấy ra nguyên khối mà không động tới tổ bên dưới.
Bình xịt khói. Vừa không cần — ong dú không đốt — vừa không nên, vì khói ám vào keo và vào mật.
Thói quen mở thùng thường xuyên. Ở nghề cũ, kiểm tra cầu định kỳ là dấu hiệu người chăm chỉ. Với ong dú thì mỗi lần mở là đàn phải trét lại và ổn định lại — và cấu trúc dính vào vách nên mở ra dễ làm vỡ bọng mật.
Kỳ vọng về khối lượng mỗi lần thu. Đàn ong dú nhỏ hơn nhiều, và chỉ một phần ong thợ làm việc gom nhựa. Lượng mỗi lần khiêm tốn — nhưng tính trên quy mô đàn thì lại đáng kể hơn ong mật.
| Keo ong mật | Keo ong dú | |
|---|---|---|
| Vai trò của keo | Vật liệu phụ | Vật liệu chính của tổ |
| Nằm ở đâu | Khe hở, mối nối, viền nắp | Khắp cấu trúc tổ |
| Dụng cụ thu | Lưới thu keo | Thanh hoặc khay gỗ rời |
| Cạo vách | Làm được | Đừng — là cạo vào tổ |
| Dùng khói | Bình thường | Không cần, không nên |
| Lẫn sáp | Tách tương đối rõ | Đã trộn từ khi xây, không tách được |
Kỷ luật làm lạnh. Keo ong để lạnh thì giòn và tách khỏi mùn dễ — đúng ở cả hai nghề, và người đã quen thao tác này thì làm ngay được.
Nguyên tắc không đun nóng. Nhiệt làm mất phần dễ bay hơi. Cũng đúng ở cả hai.
Ý thức về gỗ và thứ quét lên thùng. Keo hút mùi và áp vào mặt gỗ nhiều tháng — người nuôi ong mật đã biết bài này.
Kỷ luật ghi chép lô. Thu ngày nào, từ thùng nào. Càng cần hơn ở ong dú vì keo mỗi vườn mỗi khác nhiều.
Đọc đàn qua ống sáp ở cửa tổ. Ong mật không có bộ phận này. Ống gọn gàng, còn mới, không nứt vỡ là đàn đang chăm sóc cửa nhà — và đó là một trong những dấu hiệu tốt nhất để quyết định có thu hay không.
Nhịp thu thưa hơn hẳn. Thu khi khay đã đầy và đàn đang mạnh — hai điều kiện, không phải một. Thu dày thì đàn dồn sức vá thùng thay vì nuôi lứa.
Chấp nhận keo lẫn sáp. Ở ong mật thì sáp và keo là hai mặt hàng riêng. Ở ong dú thì chúng đã trộn từ khi xây, và đuổi theo «keo tinh khiết» ở quy mô nhà là tốn công vô ích.
Một việc bắt buộc: để riêng keo của hai loài từ lúc thu, và ghi rõ từ thùng nào.
Thành phần khác nhau vì nguồn nhựa và tỷ lệ sáp khác nhau, và một khi đã trộn thì không có cách nào ở nhà tách lại.
Ngoài ra thì hai bộ dụng cụ riêng, hoặc ít nhất rửa sạch và khô hẳn giữa hai lần — keo hút mùi rất nhanh.
Giá mỗi đơn vị cao hơn nhưng lượng thu được ít hơn nhiều, nên đừng tính bằng phép nhân đơn giản. Cái đáng cân nhắc hơn là cả mô hình nuôi — ong dú nhẹ công nhưng chậm, ong mật nặng công nhưng sản lượng lớn.
Khay, dao, đồ đựng nếu rửa sạch và khô hẳn. Lưới thu keo thì không dùng được. Bình khói thì cất đi.
Có, nếu khay đặt bên trong. Nhưng mở thật nhanh — nhấc khay ra, đậy nắp lại ngay, rồi gỡ keo ở chỗ khác. Thời gian thùng mở càng ngắn càng tốt.
Con mắt đọc đàn và hiểu biết về mùa hoa của vùng — hai thứ đó chuyển sang gần như trọn vẹn và là phần lớn cái làm nên người nuôi giỏi. Cái phải bỏ chỉ là mấy thao tác.
Không nên. Đàn nhỏ hơn nhiều và keo là vật liệu xây dựng của chúng. Người nuôi lâu năm thường thu thưa hơn người mới tưởng — và tổng trong năm lại không kém.
Câu trả lời trung thực: không có loài nào tốt hơn loài nào. Cái đáng chọn là người bán — và lý do thì đáng biết.
Không phải vì chúng chăm hơn. Lý do nằm ở chỗ chúng xây tổ bằng thứ khác — và điều đó đảo ngược luôn thứ tự mật với keo trong nghề.
Người có cả hai loài trong vườn thấy rõ nhất khác biệt giữa hai thứ keo — không phải qua bảng so sánh mà qua công bỏ ra mỗi lần thu.
Người nuôi ong mật có một dụng cụ rất tài tình để thu keo, và nó không hoạt động với ong dú. Lý do nằm ở chỗ hai loài đặt keo ở đâu trong tổ.
Hai thứ cùng gọi là keo ong nhưng con ong dùng chúng vào việc khác nhau, và chính sự khác nhau về vai trò đó quyết định mọi thứ còn lại — lượng, cách
Keo ong dú (propolis) là gì, thu thế nào, dùng ra sao, phân biệt thật giả và giá trị thật của nó so với mật.