Người nuôi thường hỏi giá người khác rồi lấy mức tương tự. Nhưng giá của họ gắn với vườn của họ — và ba khoản lớn nhất thì không có hoá đơn.
Bán đi xa thì được giá hơn và nhiều người mua hơn. Nhưng với keo ong thì cái mất không phải tiền vận chuyển — mà là thứ duy nhất người nuôi có sẵn.
Cùng một lô keo, bốn nhóm khách hỏi bốn câu khác nhau. Biết mình đang bán cho ai thì đỡ mất công chiều nhầm nhóm.
Người nuôi làm ra sản phẩm rồi mắc ở khâu cuối: viết gì lên nhãn. Ranh giới không nằm ở chỗ thông tin đúng hay sai, mà ở chỗ nó là thông tin hay là lờ
Keo ong dú (propolis) là gì, thu thế nào, dùng ra sao, phân biệt thật giả và giá trị thật của nó so với mật.