
Người mới bán thường làm một việc: hỏi giá vài người rồi lấy mức tương tự.
Cách đó cho một con số để bắt đầu, nhưng nó không trả lời được câu quan trọng hơn: mức đó có đủ bù công của mình không.
Người mới cộng tiền khay, tiền hộp đựng, ra con số nhỏ, và tưởng mình lãi nhiều. Ba khoản lớn nhất thì bị bỏ quên:
1. Giờ công. Thu keo, gỡ khỏi khay, nhặt sạch, để khô, cất, đóng gói, trả lời khách. Cộng lại thì nhiều hơn hình dung.
Cách ghi đơn giản nhất: mỗi lần làm gì với keo thì gạch một vạch và ghi số giờ. Cuối năm cộng lại rồi tự quyết định giờ công của mình đáng bao nhiêu.
2. Phần hao hụt khi làm sạch. Keo thô cân được một lượng, làm sạch xong còn lại ít hơn hẳn — và phần bỏ đi không nhỏ.
Nếu bán keo đã sơ chế mà tính giá theo khối lượng thô thì mình đang bán lỗ phần hao hụt đó.
3. Cái giá của việc thu. Mỗi lần mở thùng là đàn phải trét lại và ổn định lại. Thu keo không miễn phí với đàn — và đó là lý do phải thu thưa, tức là lượng thu được ít hơn nếu tính theo cách vắt kiệt.
Khi so giá với người khác, nhớ rằng bốn thứ này làm mức của họ khác mức của mình:
Thô hay đã sơ chế. Đây là chênh lệch lớn nhất — so hai mức mà không hỏi loại nào thì so nhầm.
Bán thẳng hay qua tay. Mỗi lần qua tay là một lớp giá.
Vùng và mùa. Keo mang đặc điểm hệ thực vật quanh vườn, và có vùng được ưa hơn.
Lượng mua. Bán một lần lượng lớn khác bán lẻ nhiều lần — ít công, ít lần hẹn.
| Khoản | Có hoá đơn | Hay bị bỏ quên |
|---|---|---|
| Khay thu keo, hộp đựng | Có | Không |
| Nhãn, bao bì | Có | Không |
| Gửi hàng | Có | Đôi khi |
| Giờ công của mình | Không | Nhiều nhất |
| Hao hụt khi làm sạch | Không | Nhiều |
| Cái giá của việc thu với đàn | Không | Gần như luôn |
Không phải công thức — là một cuốn sổ và một năm:
Ghi mỗi lần thu: ngày, thùng nào, được bao nhiêu thô.
Ghi sau khi làm sạch: còn lại bao nhiêu. Chênh lệch giữa hai con số chính là phần hao hụt — và sau vài lần thì biết tỷ lệ của cách làm sạch của mình.
Ghi giờ công cho mọi việc liên quan.
Ghi mọi khoản chi, kể cả nhỏ.
Cuối năm cộng lại thì ra con số thật của chính vườn mình — thứ mà giá của người khác không thay được.
Và bảng đó còn trả lời một câu khác: có đáng làm không. Nếu cộng giờ công vào mà thấy không đáng thì đó là thông tin quan trọng, không phải điều nên né tránh.
Đừng đặt thấp vì mình mới. Người mới tính thiếu giá thành rồi đặt giá thấp là nguyên nhân phổ biến nhất làm mặt bằng vùng đi xuống — và họ không cố ý.
Nếu thấy mình đang bán thấp thì sửa một lần, dứt khoát, và nói lý do. Thừa nhận «mấy năm đầu em tính thiếu công» nghe khó nói nhưng người trong nghề hiểu ngay.
Chênh lệch giữa hai khách phải giải thích được bằng thứ nhìn thấy — lượng mua, mức đã sơ chế. Người mua trong một vùng quen nhau.
Giữ giá, tặng thêm khi khách kì kèo. Không ai đem cái tặng thêm ra so với nhau, trong khi giá thì có.
Đừng hạ giá và đừng nói xấu người bán kia.
Hỏi lại hai câu đưa cuộc nói chuyện về thứ khách tự kiểm chứng được:
«Bên đó là keo thô hay đã sơ chế?»
«Họ có nói được thu mùa nào, vùng nào không?»
Hai câu đó thuyết phục hơn nhiều so với khẳng định hàng mình tốt hơn — và nếu bên kia rẻ vì là keo thô hoặc vì không rõ nguồn thì khách tự thấy.
Hỏi giá ở ba bốn chỗ trong cùng vùng để biết mặt bằng, nhưng hỏi kèm «thô hay đã sơ chế» — không hỏi câu đó thì con số không dùng được. Rồi bắt đầu quanh mức đó và ghi chép để năm sau tính lại.
Đúng, và nói rõ với người mua đó là hàng thô. Nếu bán đã sơ chế thì tính theo lượng còn lại sau khi làm sạch — nhầm chỗ này là bán lỗ phần hao hụt.
Tự quyết, nhưng nên có một con số chứ đừng để trống. Nhiều người lấy mức công lao động phổ thông ở địa phương làm mốc — miễn là có tính chứ không phải bỏ qua.
Được nếu nói rõ đó là mức riêng và có lý do — người quen mua nhiều, hoặc tự tới lấy. Chênh lệch không giải thích được mới là chỗ thành chuyện.
Nên, vào đầu mùa, kể cả khi quyết định không đổi. Xem lại dựa vào sổ chi và giờ công — chứ không dựa vào cảm giác hay vào việc người khác đang bán bao nhiêu.
Bán đi xa thì được giá hơn và nhiều người mua hơn. Nhưng với keo ong thì cái mất không phải tiền vận chuyển — mà là thứ duy nhất người nuôi có sẵn.
Cùng một lô keo, bốn nhóm khách hỏi bốn câu khác nhau. Biết mình đang bán cho ai thì đỡ mất công chiều nhầm nhóm.
Cùng gọi là keo ong dú mà hai nơi báo hai mức cách xa nhau. Phần lớn chênh lệch có lý do thật, và người mua kiểm được bốn thứ trong đó.
Không phải vì chưa ai nghĩ tới. Là vì mặt hàng này có một chỗ nghẽn nằm ở chính con ong, và không có cách nào đi vòng qua nó bằng vốn hay bằng kỹ thuậ
Một mặt hàng gần như không có chợ, không có giá niêm yết, và người mua thường không biết mình đang mua gì. Đó là lý do khoảng giá rộng tới mức khó tin
Keo ong dú (propolis) là gì, thu thế nào, dùng ra sao, phân biệt thật giả và giá trị thật của nó so với mật.