
Keo ong là món dễ pha hơn mật rất nhiều, vì hai lý do. Người mua hầu như không biết keo thật phải trông thế nào — khác với mật, ai cũng đã nếm mật thật ít nhất một lần. Và keo được bán dưới nhiều dạng đã qua chế biến, nên pha ở khâu nào cũng khó truy.
Bốn phép thử dưới đây làm được ở nhà và không cần dụng cụ gì đặc biệt. Nhưng nói trước: không phép nào trong bốn phép đó chắc chắn bằng thứ ở cuối bài.
Đây là phép đơn giản nhất và loại được nhiều hàng pha nhất.
Keo ong thật đổi tính chất rõ rệt theo nhiệt độ. Để lạnh — ngăn mát hoặc ngăn đá một lúc — thì nó cứng và giòn, gõ hoặc bóp là vỡ vụn thành mảnh sắc cạnh. Cầm trong tay cho ấm lên thì mềm dần, dẻo ra, nhào được, và kéo thành sợi.
Keo pha nhiều sáp thì không giòn khi lạnh — nó chỉ cứng lại như miếng sáp nến, bóp thì bẹp chứ không vỡ vụn. Đây là khác biệt cảm nhận được ngay bằng tay.
Keo ong tan trong cồn, không tan trong nước. Đây là tính chất cơ bản và cũng là cơ sở của mọi cách dùng keo ong ở dạng lỏng.
Bỏ một mẩu nhỏ vào ít cồn, để vài giờ rồi nhìn. Keo thật cho dung dịch màu nâu tới nâu đỏ, hơi đục, và luôn còn lại phần cặn không tan — đó là sáp và tạp chất cơ học, chuyện bình thường.
Đáng nghi khi: dung dịch trong veo màu vàng nhạt như nước trà loãng, không cặn gì — hướng nhựa thông; hoặc phần lớn mẩu keo không tan mà chỉ mềm ra và nổi lên — hướng pha nhiều sáp.
Thử tiếp bằng nước: nhỏ vài giọt dung dịch cồn vào ly nước sạch. Keo ong thật làm nước đục như sữa ngay lập tức. Đây là phản ứng rõ và dễ nhìn.
Keo ong dú có mùi nhựa cây — ấm, hơi hắc, thoảng mùi gỗ và mùi sáp. Mùi mạnh hay nhẹ tuỳ vùng, tuỳ loại cây đàn kiếm được nhựa, nên khác nhau giữa các mẻ là bình thường chứ không phải dấu hiệu hàng pha.
Đáng nghi là mùi thông rõ rệt kiểu dầu thông công nghiệp, hoặc gần như không mùi gì.
Về vị: nhấm một mẩu rất nhỏ thì keo thật đắng chát và làm tê nhẹ đầu lưỡi, dính vào răng rất khó gỡ. Cảm giác tê đó là dấu hiệu khá đặc trưng. Keo pha nhiều sáp thì nhạt, chỉ thấy vị sáp, không tê.
Lưu ý: chỉ nhấm một mẩu rất nhỏ, và ai từng dị ứng với sản phẩm từ ong thì đừng thử.
Phép này nghe buồn cười nhưng nhiều người nuôi dùng thật. Keo ong thật dính tay rất khó rửa bằng nước và xà phòng, phải xoa dầu ăn hoặc cồn cho nó mềm ra rồi mới rửa được.
Thứ gì dính tay mà xả nước là trôi thì không phải keo ong.
| Thử | Keo thật | Đáng nghi |
|---|---|---|
| Để lạnh rồi bóp | Giòn, vỡ vụn | Chỉ bẹp ra như sáp nến |
| Cầm cho ấm | Dẻo, kéo thành sợi | Chảy nhão hoặc vẫn cứng nguyên |
| Ngâm cồn | Nâu đục, có cặn sáp | Trong veo vàng nhạt, không cặn |
| Nhỏ dung dịch vào nước | Đục như sữa ngay | Nước vẫn trong hoặc chỉ hơi vàng |
| Nhấm mẩu nhỏ | Đắng chát, tê nhẹ lưỡi, dính răng | Nhạt, chỉ thấy vị sáp |
| Rửa tay | Nước xà phòng không ra | Xả nước là trôi |
Phải nói thẳng chỗ này, vì nhiều bài viết về chủ đề này dừng lại ở bảng trên và để người đọc tưởng mình đã an toàn.
Keo ong mật bán dưới tên keo ong dú thì không phép thử nào ở trên phát hiện được. Cả hai đều là keo ong thật, đều giòn khi lạnh, đều tan trong cồn, đều làm đục nước, đều tê lưỡi. Khác biệt nằm ở thành phần và ở lượng — những thứ cần phòng thí nghiệm, không cần cái bếp.
Và vì keo ong dú hiếm hơn nhiều nên đây là kiểu đánh tráo có động cơ rõ nhất.
Tương tự, keo ong dú thu từ đàn đã bị lấy quá tay, hoặc thu từ tổ đã mốc, thì vẫn là keo ong dú thật và vẫn qua hết các phép thử — nhưng không phải thứ nên mua.
Là biết keo đến từ đâu: trại nào, vùng nào, thu mùa nào, thu bằng cách nào.
Nghe như câu trả lời lười, nhưng với mặt hàng mà phép thử tại nhà không phân biệt nổi hai loại đều-là-thật thì nguồn gốc là thứ duy nhất còn lại. Người nuôi bán keo của chính trại mình thường kể được ngay: đàn ở đâu, quanh đó cây gì, thu bằng khay rãnh hay nhặt lúc mở thùng.
Và có một dấu hiệu nhỏ đáng tin hơn người ta tưởng: người bán có nói trước phần không đẹp không. Rằng mẻ này màu nhạt hơn mẻ trước vì khác mùa; rằng keo còn lẫn ít vụn gỗ; rằng năm nay thu được ít. Người chỉ nói cái hay và hứa cả công dụng thì đó là người bán hàng, không phải người nuôi.
Không nhất thiết. Màu phụ thuộc loại nhựa cây đàn kiếm được, từ nâu sẫm tới gần đen, và khác nhau giữa các mùa, các vùng, thậm chí giữa hai thùng trong cùng một vườn. Màu đồng đều tăm tắp giữa mọi mẻ mới là chuyện đáng nghĩ.
Thử được một phần: nhỏ vào nước phải đục như sữa. Nhưng các phép thử về độ giòn, độ dẻo, mùi và vị thì không áp dụng được nữa. Đó là lý do mua keo thô rồi tự ngâm thì kiểm được nhiều hơn mua dạng đã chế biến.
Ngược lại, keo thô lẫn tạp chất cơ học là chuyện bình thường và còn cho thấy nó chưa qua xử lý nhiều. Cái cần loại là tạp chất, và việc đó làm được ở nhà. Keo thô sạch bóng không một hạt bụi thì đáng hỏi là đã qua những khâu nào.
Cồn thực phẩm hoặc cồn y tế đều cho kết quả quan sát được. Nếu định ngâm để dùng chứ không chỉ để thử thì phải dùng đúng loại cồn dùng được cho mục đích đó — chỗ này nên hỏi người có chuyên môn, đừng tự quyết theo bài viết.
Mua thẳng của người nuôi, tốt nhất là người nuôi trong vùng mình để còn xem được trại. Với mặt hàng mà phép thử tại nhà không phân biệt được keo ong dú với keo ong mật, thì việc nhìn thấy cái trại và cái thùng đáng giá hơn mọi lời cam kết.
Keo ong dú (propolis) là gì, thu thế nào, dùng ra sao, phân biệt thật giả và giá trị thật của nó so với mật.